Liên kết hữu ích cho người dùng, danh sách các website ngành y tế uy tín nhất hiện nay: Trung Tâm Thuốc Central Pharmacy: trungtamthuooc.com Báo sống khỏe 24h: www.songkhoe24h.com/ Nhà thuốc Vinh Lợi: https://nhathuocvinhloi.muragon.com/ tạp chí làm đẹp eva fashion: https://evafashion.com.vn/ Tạp chí y học việt nam: https://tapchiyhocvietnam.com/

2017年07月

Thay thôi! Tối đến search trên mạng xem giá cả thị trường thế nào, oh, thượng vàng hạ cám, đời này sao lắm dây! 
- Chuẩn bị ngân sách để đi thực tế, 300K được không? Được, phù hợp với khả năng chi tiêu của tôi. Vậy là đã xác định được BUYER's settlement range (khoảng giới hạn của người mua). 
- Tôi quan sát giá trên các trang mạng, đủ loại mức giá tùy theo chất lượng, xuất xứ, thương hiệu sản phẩm. Ghi nhận tất cả thông tin, tôi đoán 1 sợi dây tầm 200-400K, vậy là có ZOPA (Zone Of Possible Agreement_ khoảng thỏa thuận của bên mua và bán, deal trong khoảng này kiểu gì cũng có hàng, nhưng nếu ở mức 200K vẫn sướng hơn ở mức 300K ở cùng chất lượng sản phẩm, nếu được hưởng thêm các dịch vụ khác thì càng tốt).
++ Tôi không biết rằng nếu mua 200K thì liệu sợi dây có bị giảm chất lượng hay không hoặc nếu mua 300K thì liệu có bị bán thách không, do đó, tôi quyết định chọn BATNA của mình (Best alternative to a negotiated agreement_ giải pháp thay thế tốt nhất): dây da một lớp, màu da, khóa đục lỗ bằng đồng, bề rộng không quá 4 cm, da bò, đục lỗ miễn phí, bảo hành và phụ kiện thay thế. Tùy theo khảo sát thực tế, tôi sẽ chọn được 1 sản phẩm ưng ý với mức chi phí phù hợp.
++ Tôi suy đoán BATNA của người Bán là: bán cao hơn 400K, bán sản phẩm nào phù hợp nhất với mức giá khách hàng đưa ra, giá rẻ thì sẽ đưa ra lọai dây 2 da dán keo ở giữa hoặc da trâu hoặc khóa sắt dễ rỉ sét hoặc dễ tróc lớp xi, ...

[​IMG] Buổi trưa tranh thủ, đi chợ An Đông, chở theo cô bạn cùng phòng (lưu ý khi đi mua hàng, nên đi 2 người). Vào ngay hàng thắt lưng, xem hết mẫu này mẫu kia. Từ loại 2 da 2 lớp đến 1 da 1 lớp, từ khóa đơn giản đến phức tạp, da bò, da trâu, da đà điểu,... 
- Tại hàng A. Hỏi mua 1 chiếc, giá 500K. What? tại sao là 500, mà không phải 300 hoặc 200? Đâu là SELLER's settlement range (khoảng giới hạn của người Bán). Tôi trả giá luôn, chị ơi, 400 nhé. Chị cười cười, gì vậy em, giá đó bán sao được hở em, dây này 1 da đó nha. Tôi nói luôn, vậy 350 nha chị, mặt cô ấy đanh lại, em có muốn mua không vậy, dây này thế này thế kia, chứng minh sản phẩm tốt, ... em không mua thì thôi. Tôi cười cười, em đi dạo 1 vòng đã chị. Em cứ đi đi, xong rồi quay lại chỗ chị, ở đây là hàng chính hãng tốt nhất rồi.
=> Đúc kết khúc này 
++ Cô bán hàng dùng kỹ thuật Lowball/ highball (nói thách), dùng luôn Anchoring Effect (hiệu ứng mỏ neo) khiến tôi nghĩ rằng giá sản phẩm nằm xung quanh mức giá 500K, cô dùng luôn kỹ thuật Intimidation (đe dọa, tấn công cảm xúc) mặt đanh lại lườm lườm, dùng Snowjob (bảo tuyết thông tin) nói sản phẩm thế này thế kia làm loạn óc của tôi và cuối cùng dùng Chicken (so gan với tôi, nhất quyết không bán). Trước khi tôi qua hàng khác. Cô bán hàng còn neo tôi ở câu "ở đây hàng tốt nhất rồi", thật lợi hại.
++ Tôi không vội, mua hàng không được gấp. Tôi quyết định đặt lại mỏ neo khác là 400K, tôi lắng nghe bão tuyết thông tin của chị so sánh với những gì đã search từ trước khi đi mua hàng và cười hòa hoãn, để mối lại làm ăn sau. Tôi tiếp tục dùng Aggressive Behavior (hành động gây hấn) để xem phản ứng và đặt tiếp một mỏ neo mới để chị nghĩ rằng, tôi có thể mua với giá 350K.

- Sang hàng kế bên, tìm chiếc nịt tương tự. Chị, dây này nhiêu vậy, em mới hỏi giá bên kia đó nha. Bên kia nói em giá nhiêu? Dạ 300 chị. Gì vậy em, ai bán giá đó, hàng bên đó là của Trung Quốc, bên chị là của Hong Kong nha, hàng có thương hiệu. Ở đây bán giá 350, em xem sản phẩm này nè, lại A, rồi B, và C, chứng minh sản phẩm tốt, ... Giá bên đó vậy em còn chưa mua nữa đó chị à, em quyết định rồi, 250K, em chỉ có nhiêu đó thôi, chị thấy sao. Em trả giá gì kì vậy em, sản phẩm này hàng nhập Hong Kong, chất lượng lắm, chị thấy em thông minh nên bớt cho nè 330K, bớt 20K, giảm hết cỡ rồi đó! Vậy, chị có bớt nữa không, bớt ít vậy em không mua đâu? Không, giá này là tốt nhất khu này rồi đó. 200K nha chị, em chỉ mua với giá này, chị không bán em đi hàng khác nha. Mặt chỉ tái xanh, ra chiều giận dữ, khi nãy kêu 250K mà, cậu không mua đi chỗ khác. À há, ZOPA giữa tôi và mấy người giống y như khi chuẩn bị, 200K đến 300K. hay không bằng hên.
=> Đúc kết khúc này
++ Cô bán hàng dùng kỹ thuật Bogey (Lườm rau/ gắp thịt) hàng Hong Kong có thương hiệu, giương đông kích tây ý là hàng của cổ khác hẳn hàng ở bên kia, khiến tôi nghĩ sản phẩm này tốt hơn để bán giá cao hơn (tôi biết tỏng giống y chang). Sau đó cổ tiếp tục dùng Snowjob (bảo tuyết thông tin) làm tôi mờ mịt, chẳng biết thông tin nào là đúng. Chỉ cũng dùng Chicken (so gan luôn, không chấp nhận giảm giá)
++ Tôi Intimidation (đe dọa, tấn công cảm xúc) ngay từ đầu, em mới hỏi giá bên kia đó nha, sau đó dùng luôn Aggressive Behavior (hành động gây hấn) em chỉ có 250K để xem phản ứng cô bán hàng, tiếp tục Intimidation (đe dọa) và cuối cùng dùng Chicken (so gan luôn xem ai cứng hơn ai)

- Tôi quay lại hàng A. Chị ơi, em mới hỏi xong 5 hàng kế bên, xem hết 1 loạt dây, em biết giá đúng của các chị ở đâu rồi. Vậy hả, sao em không mua bên đó luôn đi, quay lại đây làm chi. Em thấy thích chị, dễ thương. Xì, thôi đi ông, giờ có mua hàng không, không mua được thì thôi nha? Tôi chỉ cái dây lúc đầu, nói luôn sợi này 200K đúng không chị, lại gương mặt tái xanh. Tôi nhanh chóng thay đổi tình hình, mà nếu em chọn cái khóa kia gắn vào dây này thì bao nhiêu vậy chị? 300K em ơi, thấy em biết giá bán cho em giá tốt đó. Gì vậy chị, sao lại đắt hơn tới 100. Ai nói em đắt hơn 100? Sợi dây này chị nhập hàng Mã Lai, làm đàng hoàng lắm, cái khóa này là hàng tuyển chọn của chị nha, thấy em dọ giá tùm lum nên bán lẹ cho rồi. Mở hàng chị luôn. Ủa giờ này trưa mà chị, mở hàng gì vậy? Thì mở hàng trưa. Nụ cười duyên như chưa từng duyên @@. Tôi quay qua hỏi người Bạn, em xem mua được không? Em thấy có khác gì mấy hàng kia đâu anh, anh chọn chỗ nào giá tốt tí đi. Tôi nhìn chị bán hàng, cười, chờ đợi. 30 giây này có vẻ như 30 phút. 1 phút sau, thôi chị bán em 280K đó, không chịu thì đi chỗ khác nha. Em có 250K à chị, chị bán em luôn đi, chị thay em cái mặt mới luôn đi. 30 giây suy nghĩ. Thôi bán lẹ cho ông luôn, người nào cũng như em chị lỗ quá, lần sau nhớ ghé chị mua nha, em gái có định mua bóp cho mình không, có hàng này tốt lắm nè. Cô bán hàng đưa luôn mấy món cho Bạn tôi chọn. Cho giá, giới thiệu tính năng, Bạn tôi có vẻ ưng ý lắm. Tôi liếc cô ấy, ngụ ý làm cái deal này cho xong rồi mới tới cái vụ bóp. Chị đo lưng em để bấm lỗ cho đúng nha chị, ít bữa hư hỏng em đem đi đâu sửa chị, hàng này có bảo hành không? Bảo hành em 1 tháng, để chị đục lỗ cho. Sau đó cô Bạn tôi mua cái bóp 400K nữa.
=> Đúc kết phần này
++ Cô bán hàng dùng phương pháp Chicken (so gan từ đầu với tôi) sau đó cũng dùng Intimidation (sự đe dọa), rồi lại tiếp tục Snowjob (tung đủ thứ thông tin mới), kế đến cũng dùng Bogey (lườm rau gắp thịt, nhắm không lời ở thắt lưng của tôi thì sẽ lời bên vụ bóp của cô Bạn).
++ Tôi dùng Snow job (bão thông tin trước) + Chicken (so coi ai cứng hơn), sau đó là Intimidation (dùng tâm lý hòa hoãn), kế nữa là Aggresive behavior (gây hấn lần nữa để kiểm chứng đúng giá chưa), chuyển qua chiêu mới hỏi cô Bạn đồng nghiệp dùng Good cop/ bad cop (mặt xanh mặt đỏ, giả bộ chưa dám mua chờ ý đồng đội) và cuối cùng The Nibble (mua rau nhón hành, đòi thêm quyền lợi).

[​IMG] Ví dụ cuộc thương lượng trên, ai là người thắng. Chưa biết. Người bán ít khi lầm, họ chấp nhận bán, nghĩa là có lời, mình chấp nhận mua vì mình nghĩ rằng giá đó phù hợp. Vậy thôi. Nếu lúc nào Bạn cũng muốn phần thắng về mình thì chẳng có ai chơi với Bạn nữa đâu, nhớ nhé.
- Giả như 4-5 hàng bán cùng thống nhất 1 giá, quyết không thay đổi thì kiểu gì tôi cũng hớ hàng.
- Giá như tôi siêng năng, không chỉ đi chợ An Đông, mà đi thêm vài chợ khác hoặc shop bán thắt lưng khác, có thể tôi sẽ có những sản phẩm phù hợp hơn.

[​IMG] Mỗi ngày, các hành động của Bạn đều là các cuộc thương lượng để làm sao đạt được mục đích nào đấy. Để đàm phán tốt, chúng ta cần có sự đồng thuận giữa các bên. Do đó, lý thuyết + các phương pháp học của tiến sĩ Vũ Minh Trường sẽ giúp chúng ta nắm bặt được khái quát trong việc đàm phán.

1. Tại sao cần phải đàm phán?
- Để các thỏa thuận đem lại sự thỏa mãn mục đích giữa các bên.
- Để đổi các nguồn lực hữu hạn lấy một vật ngang giá hoặc giá tốt hơn.
- Để cảm thấy có lời (về tiền bạc vật chất hay cảm xúc, ...)
- Để giữ các mối quan hệ tốt hơn, ...

2. Các thuật ngữ cơ bản:
- Reservation point (RP_ điểm giới hạn): người mua sẽ không chấp nhận cao hơn, người bán sẽ không chấp nhận thấp hơn. Điểm giới hạn trước khi Bạn bỏ đi.
- Zone Of Possible Agreement (ZOPA_ khoảng thỏa thuận): là khoảng giữa của SELLER's settlement range (khoảng giới hạn của người Bán) và BUYER's settlement range (khoảng giới hạn của người Mua). Cả hai bên sẽ thương lượng để đạt được thỏa thuận trong khoản này. Ngoài khoản này cuộc thương lượng sẽ thất bại hoặc có một bên sẵn sàng chịu thua thiệt để giữ mối quan hệ với đối phương.
- Best alternative to a negotiated agreement (BATNA_ giải pháp thay thế tốt nhất, một khái niệm do Roger Fisher & amp; William Ury phát triển): một số điều kiện hoặc yêu cầu của mỗi bên trước khi tham gia thương lượng. Không bao giờ được lộ danh mục các khả năng cung ứng của hai bên dù cuộc thương lượng kết thúc. Trong quá trình thương lượng, nếu ZOPA cả hai bên không ổn, chúng ta có thể đặt thêm các mức BATNA mới để tối ưu hóa khả năng chốt đàm phán.

3. Chú ý:
- Từ BATNA đến RP: hãy tự hỏi "Kết quả cuộc đàm phán này sẽ có yếu tố nào tốt hơn BATNA". Cần lượng hóa được các yếu tốt, càng cụ thể càng tốt, để có thể lấy được tối đa các lợi ích cho mình (Lưu ý xác suất: một con cá trong tay bằng 2 con cá ngoài biển, cầm chắc từng BATNA, không nên quá tham cuối cùng thương lượng đổ vỡ)
- Lợi ích của RP:
++ Bên bán: Không chấp nhận thỏa thuận tệ hơn BATNA. Không bị chi phối, mất tập trung vào con số đột nhiên xuất hiện trong cuộc đàm phán
++ Bên mua: Chấp nhận các thỏa thuận tốt hơn BATNA. Không tập trung vào chi phí chìm, những loại chi phí bên Bán đột nhiên đưa ra (giá bạn trả khác với RP)

4. Ứng dụng:
- Có nên tiết lộ BATNA không? KHÔNG. Vì đối phương sẽ không đề nghị thỏa thuận tốt hơn BATNA/ RP. Tuy nhiên, nếu Bạn đã thỏa mãn lợi ích hoặc không muốn tiếp tục đàm phán thì vẫn có ngoại lệ.
- Có nên lừa gạt để đạt được lợi ích cao nhất không? KHÔNG. Lừa 1 lần, không thể lừa cả đời.
- Trước khi đưa ra First Offer (đề nghị đầu tiên), cần hiểu biết về ZOPA, thông tin thị trường đối thủ, sản phẩm thay thế, lợi thế cạnh tranh, ... Nếu không biết thì phải "chuyền bóng" sang đối phương. Để họ nói trước giá/ yêu cầu của họ.
- Đặt Anchoring Effect (hiệu ứng mỏ neo), sẵn sàng đưa ra First Offer nếu không sẽ bị đối phương đặt mỏ neo trước. Nếu mức mỏ neo không phù hợp thì nên đặt lại Anchoring Effect mới.
- Khi cần thiết nên Concession (nhượng bộ): không nên đưa nhiều nhượng bộ cùng lúc, có thể im lặng, hỏi lại. Có qua có lại cho toại lòng nhau. Khi sự nhượng bộ giảm đi, đó là tín hiệu của việc tiến gần đến RP (điểm giới hạn)

5. Hơn cả ứng dụng: trong mọi cuộc đàm phán, hãy thật lòng, xuất phát từ tâm.
- Tại sao phải chiến thắng trong khi có thể hợp tác? Nếu Bạn là bên mạnh tại sao không mở một con đường mới, nếu Bạn là bên yếu tại sao không thử một cách khác? Hãy hỏi tại sao, tại sao, tại sao và lắng nghe. 
++ Đừng nghĩ phần thưởng chỉ đơn giản nằm trong cuộc đàm phán, liệu có phần thưởng nào khác? Hãy hỏi "giá trị họ muốn là gì?" (ít bị nói dối như hỏi RP)
++ Đừng nghĩ rằng mục đích là không thể hòa hợp. Hãy đi đôi giày của họ. Hãy cho họ thấy rõ mục đích của Bạn, cụ thể và chi tiết. Làm cho họ thấy rằng họ cũng sẽ có cùng mục đích nếu họ ở trong địa vị của Bạn.
++ Đừng tự cho mình biết mục đích thật sự của đối phương. Có thể giương đông kích tây thì sao? Loại bỏ cản trở bị "sa lầy" bởi những điều không liên quan.
++ Thỏa hiệp có thể là điều tốt cho cả hai. Hãy nghiên cứu kỹ điểm mạnh, điểm yếu của hai bên. Đừng cố gắng giấu cảm xúc. Cảm xúc có thể giúp Bạn chuyển tải được mức độ quan trọng của vấn đề
++ Điều quan trọng là tổng cuối cùng của cuộc đàm phán, cả hai bên đều hài lòng. Không nên tập trung chỉ thắng những trận nhỏ lẻ.

6. Chiến thuật:
6.1. Good cop/ Bad cop (mặt xanh mặt đỏ):
- Ưu điểm: dễ cho đối phương thấy phản ứng của mình, dễ đạt thỏa thuận. (Làm mặt giận không mua, gọi điện hỏi ý kiến gia đình, ...)
- Nhược: dễ bắt bài, phân tán sự tập trung vào mục đích (Người có kinh nghiệm sẽ thấy ngay)
- Đối phó: chỉ mặt, đặt tên (cuối cùng anh muốn gì? không đem đủ tiền phải không?, ...)

6.2. Lowball/ Highball (nói thách)
- Ưu điểm: điều khiển được điểm giới hạn của đối phương (RP)
- Nhược điểm: khiến đối phương không muốn đàm phán tiếp tục, cần nắm bắt tâm lý - giỏi kỹ thuật.
- Đối phó: yêu cầu thỏa thuận hợp lý nếu muốn tiến xa hơn. Đặt lại mỏ neo mới.

6.3. Bogey (lườm rau gắp thịt)
- Ưu điểm: khó phòng thủ, không cho đối phương biết rõ mục đích
- Nhược điểm: gậy ông đặp lưng ông. Nếu đối phương biết ý đồ, tương kế tựu kế thì nguy
- Đối phó: hỏi lại về mục đích, sẵn sàng hợp tác nếu họ để lộ mục đích

6.4. The nibble (lạc đà gửi chân, mua rau nhón hành)
- Ưu điểm: tối đa hóa lợi ích, lấy thêm chút lợi ít. (Mua rau xong rồi còn xin thêm hành)
- Nhược: làm nhụt chí đối thủ, bị phản đòn lần tới. (Lần sau gặp lại có thể lấy giá đắt hơn.)
- Đối phó: đòi hỏi lại, hỏi "Bạn cần gì" để xác định lại vấn đề. (Cuối cùng chị mua rau hay mua hành?)

6.5. Chicken (so gan, xem ai lì hơn)
- Ưu điểm: lý lẻ thuộc về kẻ mạnh, làm bên kia chột dạ.
- Nhược điểm: liều lĩnh đánh bạc, 50-50.
- Đối phó: chuẩn bị kỹ trước khi đàm phán. Xem kỹ đối phương có điểm mạnh, điểm yếu gì.

6.6. Intimidtion (đe dọa, tấn công cảm xúc)
- Ưu điểm: làm đối phương chột dạ, hoặc xúc động hoặc tội nghiệp, ... (khóc lóc, khổ nhục kế, nổi nóng, ...)
- Nhược điểm: có thể bị bắt bài hoặc bị phản đòn, không phải ai cũng có thể đe dọa giống nhau.
- Đối phó: khởi đầu nói Bạn muốn sự công bằng, bỏ qua sự đe dọa, sử dụng nhóm (tôi không tự quyết định hết được).

6.7. Aggessive Behavior (hành động gây hấn): 
- Ưu điểm: gây sốc, làm đối phương mất bình tĩnh
- Nhược điểm: ngừng đàm phán, tranh cãi, không tập trung vào vấn đề
- Đối phó: hành động theo nhóm, ngừng đàm phán.

6.8. Snow job (bão tuyết thông tin)
- Ưu điểm: không cho đối phương biết đâu là thật, đâu là giả
- Nhược điểm: họ không quyết định được ngừng đàm phán, có thể phản đòn.
- Đối phó: hỏi đến khi hiểu, mang theo chuyên gia, tìm sự bất đồng, nghi ngờ.

[​IMG] Cám ơn Tiến sĩ @Vũ Minh Trường và các Bạn CEO3 đã dành thời gian và công sức cho lớp.

[​IMG][​IMG][​IMG]⏰ THỜI GIAN CÒN LẠI ĐÃ CẠN(29/07/2017)
- Nếu Bạn muốn nâng tầm tư duy của mình lên một tầm cao mới
- Nếu Bạn muốn trả lời các thắc mắc vẫn còn tồn đọng chưa giải quyết được
- Nếu Bạn muốn tương lai của Bạn có sự thay đổi

Giá trị thực ở đây chính là quyền lực, tài sản, danh tiếng, cảm xúc, thời gian ...

Ngày xửa ngày xưa.. xưa lắm rồi... ngày còn đi cày thuê với cái mác quản lý. Dưới tôi có vài quản lý cấp dưới nữa.. Ngày đó kinh nghiệm còn non nớt nên cứ thấy đồng chí nào quần quật cả ngày với công việc là khoái lắm rồi nhận ngay. Đến khi hàng hoá sản xuất ra bị lỗi hàng loạt, rủi ro phát sinh liên tục, tai nạn lao động xảy ra thường xuyên tôi mới nhận ra rằng làm chăm chỉ và làm thông minh là hai khái niệm khác nhau hoàn toàn, không phải ai cần cù thời gian đầu cũng sẽ làm việc thực sự tốt. Nó như một điều kiện cần chứ chưa hề đủ.

Từ đó rút ra được bài học sương máu khi lựa chọn nhân lực tầm cao, bạn đồng hành cùng làm việc lớn. Nhìn nhận không chỉ bằng thái độ làm việc, mà còn phải nhìn vào năng lực thực sự.. và đương nhiên năng lực thực sự ấy phải thể hiện ở kết quả làm việc.

Bạn có thể thấy nhân viên cấp cao hoặc đối tác của mình làm việc rất chăm chỉ, hỳ hục từ sáng đến chiều nhưng kết quả luôn không đạt so với kế hoạch đề ra thì hãy cứ động viên, nhẹ nhàng nhắc nhở, đào tạo và tạo điều kiện hết mức để họ cải tiến. Tuy nhiên nếu hỗ trợ, đào tạo, tạo điều kiện 5..7..10 lần mà kết quả sau đó vẫn không đạt thì chỉ có 1 cách duy nhất là TRẢM TƯỚNG.

Chúng ta là doanh nhân thời đại mới, chúng ta không còn thời gian để lấy lòng nhau, không còn thời gian để dùng Đắc Nhân Tâm với nhau nữa rồi. Chúng ta chỉ có 1 lựa chọn duy nhất: Tìm đúng con đường.. sau đó phải hoả tốc mà tiến lên thôi, phải tận dụng mọi nguồn lực mình có để tiến lên thôi.

Cho đến hôm nay, khi chiêu mộ nhân tài để làm những dự án lớn tôi đều quan sát cực kỳ kỹ, từ giường chiếu nơi họ nằm... cách họ quản lý thời gian và tiền bạc.. cách họ xử lý những rắc rối... phong thái của họ.. cách họ đối xử với môi trường..vv... Lúc đầu ai ai cũng có những biểu hiện vô cùng tích cực, nhưng những thời điểm xuất hiện những thử thách, rủi ro mới là liều thuốc thử hữu hiệu nhất. Xử lý tốt thì kết quả công việc sẽ tốt, xử lý kém thì hỏng việc. Và đương nhiên sẽ mời gọi những người vừa có thái độ tốt vừa có kỹ năng tốt rồi. Còn kiến thức thì là điều bắt buộc phải có.. không cần bàn cãi.

Còn về quản trị tổng thể thì lại khác, tôi xin phép kể tiếp câu chuyện hơi dài quá trình thăng tiến của bản thân trong 1 tập đoàn hàng đầu thế giới. Tôi kể về tôi nhưng để bạn áp dụng đấy, làm được mới đủ thẩm quyền nói mà.. chứ cứ lôi sách ra nói trong khi chưa làm nổi thì nghe không thuyết phục lắm đâu.

Tôi mất nhiều năm cặm cụi học như trâu, nhiều năm áp dụng và đạt kết quả rực rỡ.

Mất tiếp nhiều ngày để viết lại những bài học đó để chia sẻ cho bạn... bạn chỉ mất 10p đọc nó, tốt nhất là bạn nên share về tường để lưu nó lại.

Nhớ như in cái ngày đầu tiên chập chững bước chân vào công ty, choáng ngợp trước quy mô khổng lồ và hệ thống kinh doanh siêu chuyên nghiệp từ khâu sản xuất đến khâu bán hàng.

Một thằng thanh niên mọt sách chẳng biết gì về kỹ thuật, được nhận vào làm ở vị trí nhân viên sản xuất (công ty khác gọi là công nhân ấy), vị trí thấp nhất, nói thô thiển mà thật thì là ở đáy của công ty.

Bình thường một thằng cựu sinh viên xuất sắc mà về làm công nhân thì đầu tiên bản thân nó tự thấy xấu hổ, sau đó là bố mẹ nó cũng xấu hổ thay. Bạn bè nó có 10 thằng thì đến 8 thằng cười cợt nó. Nó sẽ không đủ mạnh mẽ để vượt qua những định kiến đó đâu. Nó sẽ bỏ đi làm công việc khác nghe sang hơn, như nhân viên ma két tinh, nhân viên sên, nhân viên kinh doanh nhà đất và biệt thự.

Nhưng xin lỗi, tôi không phải thằng bình thường ấy. Không phải tôi vô tâm, cũng không phải 1 thằng vô lo vô nghĩ cho tương lai, càng không phải tôi vô cảm với sự dè bỉu của những người xung quanh.

Mà chính vì 1 điều duy nhất :" Tôi xác định rõ 5 năm nữa mình sẽ là ai? Bây giờ phải làm gì để đạt được mục tiêu 5 năm ấy?" Và những gì tôi làm là đang đi đúng hướng nên con mãnh thú trong tôi đã chiến thắng mọi định kiến.

Ở đây sẽ mang lại cho tôi nhiều thứ, mở mang vốn kiến thức, là nơi để tôi áp dụng được những điều tuyệt vời mà tôi dày công trau dồi trước đó. Sẽ thấm nhuần mô hình và cơ cấu quản lý tổ chức của tậo đoàn hàng đầu thế giới nó chuyên nghiệp thế nào. Đích đến của tôi là trở thành 1 nhà lãnh đạo (ai hỏi tôi cũng đều nói thế suốt 5 năm nay).

Chuyện chưa dừng lại ở đó, ngày đầu bước vào xưởng sản xuất đứng trước hàng trăm chiếc máy CNC và hàng nghìn người ùn ùn làm tôi cảm thấy cơ hội cho mình mong manh quá, được giao vận hành 2 cái máy CNC mỗi cái giá hơn 1 tỷ, làm mà tay cứ run run sợ ấn nhầm nút mà máy nó hỏng hoặc nổ thì bỏ mẹ. Làm đêm mà không chút buồn ngủ vì quá tập trung và hồi hộp suýt vỡ tim khi máy phát ra tiếng kêu bất thường (mãi sau mới biết như thế chả vấn đề gì).

Cặm cụi như một con ong chăm chỉ, ae cùng dây chuyền mỏi chân ngồi vạ vật hết nhưng cháu trai vẫn đếch dám ngồi vì sợ máy có vấn đề gì đếch kịp ấn nút dừng khẩn cấp thì toi. Và những giây phút đó chính là thời điểm mấy anh quản lý của cháu để ý đến cháu.

3 hôm sau vẫn thấy cháu chăm chỉ và nhất là mặt mũi bảnh bao sáng sủa đầy nét thanh tú nên các anh cho cháu ra làm để hỗ trợ quản lý của mình, cháu không phải vận hành máy nữa.

Vậy là đã áp dụng thành công bí quyết 1:
Bạn nghĩ mình bình thường thì tâm can bạn sẽ cho phép bạn làm những việc của những người bình thường. CÒN BẠN NGHĨ MÌNH ƯU TÚ THÌ TÂM CAN SẼ THÚC DỤC BẠN LÀM NHỮNG VIỆC CỦA NHỮNG NGƯỜI ƯU TÚ.

Từ đó được giao khá nhiều việc, mải miết làm đến khi xong cũng là lúc phải ra về, cảm thấy đi làm 12 tiếng nhanh như 2h ấy.

Làm hoàn hảo đến mức quản lý của mình gần như không cần mó tay vào việc gì. Ae cứ thế mà quý mến nhau và thân mật hẳn lên.

Bỗng nhiên 2 ngày sau bị sếp lớn gọi lên bổ nhiệm làm quản lý để quản lý khu vực khác trong cảm xúc vỡ òa sung sướng. Đương nhiên trước tiên là mình đc ae quản lý trực tiếp của mình đề bạt. Những ae mà cả đời này mình mang ơn và luôn khắc cốt ghi tâm cho đến lúc chết.

Vậy là bài học số 2 đc áp dụng thành công: "Trước khi đạt được vị trí cao hơn thì trước đó bạn đã thể hiện rõ bạn xứng đáng với nó rồi". Nếu có 100 thằng cùng xứng đáng thì mình phải là thằng xứng đáng nhất.

Còn cứ giữ quan điểm khi nào lên sẽ làm, khi nào cần sẽ học, khi nào đạt được vị trí này, được hưởng lương lãnh đạo thì mới làm việc này việc kia thì bạn mãi mãi chỉ là kẻ đi sau người khác mà thôi.

Không ít người găm trong não mình quan điểm chết người: "biết là được rồi, giỏi cũng thế mà thôi". Mặc dù những thứ cần học cần làm đều là chuyên môn của họ. Họ cứ làm thong dong và hời hợt năm này qua năm khác và chứng kiến nhiều người khác cùng lĩnh vực đạt được đỉnh cao sự nghiệp.

Giống như bạn làm nghề gốm xứ để kiếm tiền đủ ăn, làm ra cái bình sứ như người ta vẫn làm thì bạn làm lâu đến đâu cũng chỉ trở thành "người làm lâu năm" mà thôi.

Còn người làm gốm sứ với tình yêu, làm giỏi hơn hẳn những người khác, chăm chút và tinh tế để tạo ra những kiệt tác thì họ được gọi là "nghệ nhân"

Bạn hãy nâng tầm của mình lên để giải quyết được thật nhiều vấn đề xung quanh, hơn nữa phải là người giải quyết giỏi nhất. Để bất cứ khi nào có 1 nơi cần đến người để giải quyết những vấn đề ấy thì họ sẽ nghĩ ngay đến bạn là sự lựa chọn sáng suốt nhất.

Tôi có nhớ từng đọc đc 1 đoạn chia sẻ tương tự như sau:

Hoá ra cuộc sống để thành đạt thì khó chứ muốn sống thoải mái thì chẳng hề khó vì:

1. Một người đi tìm việc làm, đi trên hành lang thuận tay nhặt mấy tờ giấy rác dưới đất và bỏ vào thùng. Vị phụ trách tuyển người vô tình nhìn thấy, thế là anh được nhận vào làm việc. Hóa ra để được tưởng thưởng thật là đơn giản, chỉ cần tập tành thói quen tốt là được.

2. Có một cậu bé tập việc trong tiệm sửa xe, một người khách đem đến chiếc xe đạp hư, cậu bé không những sửa xe, lại lau chùi xe đẹp như mới, bạn bè cười nhạo cậu đã làm một việc thừa. Hai ngày sau, khách đến lấy xe đạp, liền đón cậu về làm việc trong hãng của ông ta. Hóa ra để thành công cũng đơn giản, Hãy chứng tỏ mình thích làm nhiều hơn điều phải làm.

3. Một đứa bé nói với mẹ: “Mẹ, hôm nay mẹ rất đẹp.”
Bà mẹ hỏi: “Tại sao?”
Bé trả lời: “Bởi vì hôm nay mẹ không nổi giận.”
Hóa ra sắc đẹp trong mắt người khác cũng đơn giản, chỉ cần không nổi giận là được.

4. Có ông chủ bắt con trai làm việc vất vả ngoài đồng.
Bạn bè nói với ông ta: “Ông không cần phải bắt con trai khó nhọc như thế, giống cây này tự nhiên cũng phát triển.” Ông chủ nói: “Tôi dạy dỗ con cái chứ đâu phải tôi chăm cây công nghiệp.”
Hóa ra răn dạy con cái rất đơn giản, để chúng nó chịu khổ chút xíu là có thể được.

Quá đỗi đơn giản phải không bạn. Tuy nhiên để đi thật xa, thành công rực rỡ thì chưa thể dừng lại ở những điều bình thường ấy được, bạn phải tiếp tục trau dồi để giỏi hơn.. giỏi hơn nữa.. thậm chí bạn phải GIỎI NHẤT.

CHAP3: bạn thử tưởng tượng một thằng vừa vào công ty làm được 5 ngày mà được đứng lên quản lý những lão làng công tác 3 4 năm.. thậm chí có ng làm 6 năm rồi thì sẽ khó khăn như thế nào rồi đấy.

Trước tiên phải đối mặt với sự không hợp tác từ nhân viên, những cử chỉ và thái độ tiêu cực ra mặt luôn.

Bạn hiểu cảm giác mà họp với gần 2 chục người nhưng tất cả đều ngoảnh mặt nhìn đi chỗ khác chứ? Nếu đến đây mà không đủ mạnh mẽ, không có tinh thần thép, không đủ tầm quản trị thì chính bạn sẽ giơ tay rút lui mà thôi.

Trước tiên bạn cần hiểu diễn biến của mọi mối quan hệ:

1. Hình thành mối quan hệ
2. Tôn trọng nhau
3. Bất đồng 
4. Mâu thuẫn đỉnh điểm
5. Ổn định trở lại.
6. Phát triển theo tầm quản trị của người dẫn dắt.

Từ quan hệ lứa đôi cho đến quan hệ nơi công sở, nắm được quy luật này bạn sẽ biết mối quan hệ của mình đang ở giai đoạn nào, và nhiệm vụ của bạn là nhanh chóng tiến tới giai đoạn 5 + 6, giai đoạn 3 + 4 cần được rút ngắn tối đa, rút ngắn ở đây không phải nhắm mắt cho qua mà là nhanh chóng giải quyết mâu thuẫn một cách thông minh nhất để giữ được hòa khí cho cả đôi bên.

Cổ nhân có câu "nói phải củ cải cũng nghe", quả không sai, mọi thứ dần trở nên dễ dàng với tôi mỗi khi triển khai công việc vì khi đủ kiến thức để "thuyết phục" người khác làm theo yêu cầu được giao phó.

Mọi người không nghe theo bạn do:

1. Họ không hiểu vì sao phải làm như thế, bạn đừng nghĩ cái gì trong đầu bạn có thì người khác cũng biết nhé.

Ví dụ bạn nhận được yêu cầu là nhân viên ở khu vực bạn quản lý từ giờ phải đeo khẩu trang loại mới dày hơn khi làm việc. Bạn cứ răm rắp yêu cầu nhân viên làm nhưng nhiều ng sẽ không làm hoặc làm đối phó mà thôi.

Vì họ không hiểu vì sao phải đeo loại mới này, vừa dày vừa khó thở hơn, tác dụng của loại mới này có khác gì loại cũ không?

Và để mọi ng tuân thủ quy định thì bạn phải cung cấp đủ cho ho thông tin theo các tiêu chí sau:

1. Phương thức cũ đang gặp vấn đề gì?
2. Vấn đề ấy ảnh hưởng gì đến chính họ và ảnh hưởng gì đến tổ chức?
3. Tham khảo ý kiến mọi ng xem có giải phát nào đề xuất không?
4. Đặc tính của phương thức mới mà bạn hoặc bên phụ trách đưa ra ưu việt ở điểm nào?
4. Tuân thủ phương thức mới sẽ giúp cá nhân đó và tổ chức đạt được điều gì?
5. Quy ước rõ ràng nếu không tuân thủ phương thức mới thì sẽ kỷ luật như thế nào?

Khi mọi người đều thấm nhuần và làm vì chính họ, làm vì tổ chức của họ.. thì sẽ thực sự chủ động trong mọi việc.

Triển khai rõ ràng như thế thì tin chắc bạn sẽ khá thành công trong việc quản trị, từ quản trị gia đình cho đến quản trị cơ quan tổ chức đấy.

Rồi ngày tháng cứ thế trôi đi, miệt mài làm và chẳng so đo công việc nặng nhẹ với bất cứ ai. Việc gì cứ trong tầm tay có thể làm được là làm thôi chứ chẳng mảy may hơn thua với ai cả.

Nhiều người cứ làm và khi được giao thêm công việc đều phàn nàn đủ điều, nào là không phải việc của tôi, tôi không đủ thời gian làm thêm những việc ấy, trách nhiệm của tôi là làm việc khác chứ không phải việc này..

Từ đó mà những người nhiệt huyết có cơ hội làm thủ lĩnh, họ vượt qua hàng trăm người khác có tố chất nhưbg chẳng bao giờ chịu hành động.

Tôi sống và làm việc với khẩu quyết "hãy bóc lột tôi đi", khi được giao rất nhiều việc thì bạn sẽ tự nảy ra những ý tưởng để hệ thống hóa nhưng công việc được giao, được tiếp cận và trau dồi những kiến thức mới. Giống như việc bạn được giao cho một cái máy bơm, một bộ ống nước, 1 quận dây điện, việc của bạn là kiểm tra lại tất cả rồi học cách ghép ông nước vào máy bơm, học cách nối dây điện vào máy bơm, học cách cắm điện vào ổ và cứ thế nước được hút từ dưới hồ lên để tưới đi khắp.

Từ đó bạn học được thêm nhiều kỹ năng, tầm tư duy của bạn được nâng cao, giá trị bản thân bạn được nâng tầm. Rồi sau này với những trải nghiệm đó đi đâu bạn cũng tha hồ mà vùng vẫy biển khơi.

Ngày đó, đi làm 12h về nhà lại cặm cụi đọc sách, trên đường đi làm thì nghe audio book, 1 ngày chỉ ngủ khoảng 5 - 6 tiếng, phụ huynh thấy thế đâm lo và nấu đủ các món ngon tẩm bổ cho mình.

Nghe đến đây thì bạn thừa hiểu vì sao 1 thằng trẻ tuổi như mình lại có vốn kiến thức khổng lồ rồi chứ!

Hầu hết mọi người không áp dụng bí quyết "tập trung tối đa thời gian và nguồn lực của mình vào 1 khía cạnh nào đó thì lập tức khía cạnh đó sẽ nổi trội hẳn lên" Và muốn đuổi kịp người khác, vượt qua người khác trong cùng lĩnh vực thì bạn chỉ có cách tập trung nhiều thời gian và công sức hơn họ, không để lãng phí 1 giây nào.

Ngày đó, ngoài thời gian 12h ở công ty và 6h ngủ thì thời gian còn lại tôi chỉ chìm đắm trong sách vở, tài liệu và video bài giảng online về chủ đề chính là phát triển bản thân, kỹ năng mềm, quản trị & amp; lãnh đạo. Tôi chiêm nghiệm nhiều đến mức đọc những quyển sách tiếp theo cùng thể loại, xem video cùng lĩnh vực đều thấy sự lặp lại của kiến thức. Sau đó tôi chuyển sang đọc tiếp về kinh doanh & bán hàng và nhiều lĩnh vực khác nữa.

Nhiều lần ngồi trên xe bus mở ebook ra đọc mà cái đứa bên cạnh thấy thế liền thở dài kiểu cười đểu trong bụng ấy. Nhưng mình cũng đếch rảnh để quan tâm.

Học thì tận dụng từng giây để học, còn làm thì làm hết mình, coi mọi việc của công ty trong tầm tay mình thì đều là việc của mình. Đến sớm hơn người khác rồi về muộn hơn họ. Cho dù nhiều đồng nghiệp rỉ tai nhau "cố làm gì... ae mình lên cấp như thế này là không lên được nữa đâu, muốn lên cũng phải 5 năm nữa... nên cứ làm bình thường thôi là đủ rồi"

Và cho đến hôm nay theo quan sát của tôi thì hầu hết những người từng nói câu ấy với tôi đều không còn có mặt ở đội ngũ quản lý nữa.

Một môi trường cạnh tranh khốc liệt với tính sàng lọc cực cao, bạn giống như 1 con thuyền bơi ngược dòng, nếu bạn đứng yên không chèo thuyền thì dòng nước sẽ đẩy bạn lùi ra xa.

Trong mọi môi trường, nếu muốn thành công bạn chỉ có 1 cách duy nhất là phải tiến lên, hơn nữa phải là người tiến nhanh nhất. Hãy cài cho mình 4 chữ "hướng tới đỉnh cao" thì tự bạn sẽ biết cần phải làm gì, có cần làm nhiều nhất? Làm giỏi nhất? Hy sinh nhiều nhất? Đương nhiên mối quan hệ tốt đẹp với đồng nghiệp vẫn là yếu tố không thể thiếu để mọi người luôn ủng hộ mọi bước đi của bạn.

Học được điều gì là mình áp dụng ngay vào bản thân và công việc. Thời gian cứ thế trôi đi cho đến 1 ngày.

Nghe tin có chỉ tiêu thi tuyển vị trí quản lý cấp cao hơn. Đương nhiên mình không bỏ qua cơ hội này. Liền điện thoại ngay cho anh phụ trách tuyển vị trí đó.

Chỉ tiêu cần duy nhất 1 người thôi, và mình biết hàng trăm người có lợi thế hơn mình về học vị, không ít người ứng tuyển. Mức độ cạnh tranh cực kỳ cao, và mình chắc chắn là thằng có hồ sơ sơ xài nhất.

Nhưng vẫn tự tin với những gì mình đóng góp từ trước, vốn kiến thức về quản trị chẳng thua kém ai, mình vẫn quyết ứng tuyển.

Trước hôm phỏng vấn mình sưu tầm được bộ tài liêu dài hơn 10 trang về quản trị công nghiệp. Mình đọc ngấu nghiến nó không dưới 7 lần. Thấm nhuần từng câu chữ, đọc xuyên màn đêm luôn.

Và động lực để mình quyết tâm là "nếu mình xuất sắc được chọn thì sẽ tiết kiệm được hơn 5 năm nỗ lực, lịch sử công ty cũng chưa từng có ai thăng tiến nhanh như thế"

Cái gì cũng có giá của nó bạn ạ, mình dồn toàn lực để chuẩn bị từng chi tiết cho buổi phỏng vấn. Kết quả là nó diễn ra dễ dàng và thuận lợi hơn mình tưởng, mình được chọn và làm kinh ngạc đồng nghiệp, bạn bè và những ae vào cùng thời với mình.

Mọi thứ đều có thể đến với bạn khi bạn xứng đáng với nó.

Những đóng góp và sự nhiệt huyết trước đó, kết hợp với buổi phỏng vấn mà tôi thấy quá thuận lợi (đương nhiên với ng khác thì khá khó khăn). Đã đưa tôi được đứng trong hàng ngũ tối cao, là ng trẻ nhất, thâm niên ít nhất trong đội ngũ ấy. Tờ giấy thông báo kết quả được dán ở khắp nơi, mình nhìn chính ảnh của mình trong tờ thông báo rồi chỉ biết thầm trách mình "đẹp trai cũng là 1 lợi thế".

Bài học tiếo theo tôi áp dụng thành công đó là gì? - Chính là cài đặt tư duy "Hướng tới đỉnh cao" (về sau khi gặp thầy Nguyễn Minh Ngọc, anh đã giúp tôi hoàn thiện khẩu quyết ấy thành "phải là số 1") . Bạn cũng hoàn toàn áp dụng bài học này để đạt đến đỉnh cao trong bất cứ tổ chức nào, hãy xem cái vị trí đỉnh cao bạn mơ ước ấy cần trang bị những gì rồi hỏa tốc mà trang bị nó.

Cho đến hôm nay khi chạy những dự án riêng tiền tỷ như BeeLove - Lãnh Địa Tình Nhân - tôi thấy không quá lo ngại (đương nhiên tôi vẫn luôn tự dặn rằng mình là kẻ dưới cơ, khi đối thủ ngủ mình vẫn cảnh giác, đối thủ chơi mình vẫn tập trung).

Khi tư duy, kiến thức và trải nghiệm của bạn ở tầm cực cao thì những giá trị bạn nhận được sẽ không hề ít.

Hãy nâng tầm bản thân lên, hãy sống làm sao để lịch sử phải ghi nhớ tên bạn.

Chuyện chưa dừng lại ở đó, còn khá dài, lần sau tôi kể tiếp.

Nếu bạn rút ra được nhiều bài học từ câu chuyện này và mong muốn đọc phần tiếp theo nữa thì hãy cmt và giúp tôi chia sẻ nó đi thật xa nhé.

Còn trong ảnh đây là bạn Lã Thị Bích CEO của công ty mỹ phẩm PRINCESSWHITE đình đám. Cánh đàn ông phải dè chừng [​IMG]=)) trong đó có mềnh.

Nguyễn Đình Trưởng - Vô Danh.

Hy vọng bạn sẽ nhìn thấy chính mình ở đâu đó trong câu chuyện. Có rất nhiều bí quyết sống thành công được tiết lộ.

Là cựu sinh viên của một trường Đại học công lập chính quy tại Hà Nội. Ngày đó tớ chỉ có một mục tiêu giống như bao sinh viên khác là phải học tốt, bảng điểm phải thật ổn để có lợi thế khi đi xin việc. Nhưng nhìn xung quanh thấy đứa bạn nào cũng có mục tiêu như vậy nên tớ thấy không ổn.

Cảm thấy phải nâng mục tiêu của mình lên, tôi nghĩ tới việc thi vào lớp chất lượng cao của trường. Là lớp hợp tác quốc tế nên những sinh viên trong lớp này đều rất xuất sắc và giao tiếp tiếng Anh rất trôi chảy. Trong khi tớ thì chưa cả thạo giới thiệu quê quán bằng tiếng Anh [​IMG]:(

Thời điểm ấy là đầu kỳ 2 của năm nhất và lớp này chỉ thanh lọc và nhận thêm sinh viên trong nốt kỳ 2 này. Chỉ tiêu đề ra là điểm tổng kết phải đạt điểm giỏi trở lên và phải vượt qua kỳ thi tiếng Anh nữa mới được chấp nhận vào lớp này. Bản thân đã học kém tiếng Anh mà giờ nghĩ phải vượt cạn môn này nghĩ cũng gian nan đây. Trong khi điểm tổng kết đạt giỏi đối với tớ lúc ấy cũng xa xỉ lắm rồi.

Trong lúc chùn bước tớ lại nghe thấy một tiếng nói nhỏ "nếu mình phấn đấu vào được lớp chất lượng cao thì sau này ra trường sẽ được mời về làm lãnh đạo ngay, sẽ tiết kiệm được 5 7 năm cày việc đấy". Cố gắng dồn toàn lực để học trong 5 tháng để tiết kiệm 5 7 năm là hoàn toàn xứng đáng. Đó là lý do mang lại cảm hứng và động lực để tớ quyết định học và thi vào lớp đó (Thật ra cũng có động lực nữa là lớp chọn ấy có một bạn nữ cực xinh làm tớ thẫn thờ mê mẩn [​IMG]). Và nếu bạn đang là sinh viên tớ nghĩ bạn cũng nên phấn đấu vào những lớp như thế nhá.

Tớ lập cho mình nguyên một lộ trình để đạt được mục tiêu này. Tớ lao như thiêu thân vào việc học, học không bỏ sót môn nào, không coi nhẹ môn nào. Riêng với môn tiếng Anh tớ đăng ký luôn một khóa của trung tâm anh ngữ HBC tại ĐH Sư Phạm.
Tớ tích cực lên thư viện của trường để tìm thêm tài liệu cho mấy môn chuyên ngành và cũng để tránh nóng (trời mùa hè cứ lên thư viện có điều hòa mát lạnh lưng [​IMG])

Thỉnh thoảng đi ngang qua lớp chất lượng cao kia thấy các bạn sinh viên thể hiện rõ tinh thần hiếu học và nhất là thấy bạn nữ xinh đẹp ngồi đầu bàn thứ 3 đang nhoẻn miệng cười làm tớ xao xuyến. Chỉ muốn được vào học lớp này ngay thôi [​IMG]

Khi đó tớ có:

- MỤC TIÊU RÕ RÀNG. Mục tiêu là phải được vào học lớp hợp tác quốc tế [​IMG]

- XÁC ĐỊNH RÕ GIÁ TRỊ NHẬN ĐƯỢC KHI ĐẠT MỤC TIÊU. Giá trị nhận được là sau này ra trường sẽ được mời về làm việc, làm lãnh đạo chứ chẳng cần đem hồ sơ đi xin việc. Giá trị nhận được cũng là được tiếp cận bạn nữ vô cùng xinh đẹp kia (sau này mới biết bạn ấy có gấu roài [​IMG])

KẾ HOẠCH CHI TIẾT. Điểm từng môn của tớ cần đạt được, thời gian biểu tự học ở nhà của tớ, tất tần tật những gì cần thiết tớ đều viết ra rất chi tiết. Sau này tớ sắp xếp mọi việc trong cuộc sống theo ma trận thời gian thấy cuộc sống thật thoải mái thời gian.

- GIỮ NĂNG LƯỢNG HƯNG PHẤN. Mỗi sáng thức dậy tớ đều nghe những bản nhạc sôi động để chuyển cơ thể từ trạng thái nghỉ sang trạng thái hưng phấn làm việc. Ngày đó tớ nghe bài Sunshine In The Rain, giờ cứ nghe lại là tớ lại cảm nhận được nhiệt huyết lúc ấy. Cho tới bây giờ tớ vẫn giữ thói quen này.
Hãy nghe bản nhạc sôi động mà bạn thích và nhắm mắt liên tưởng tới những giá trị bạn nhận được. Tin tớ đi, bạn sẽ tràn trề năng lượng.

Chỉ với 4 yếu tố ấy mà tớ cảm thấy rõ ràng rằng hạnh phúc lớn nhất là được sống và theo đuổi mục tiêu của mình. Mỗi ngày tớ ngủ không quá 4 tiếng, trời lạnh hay trời nóng tớ vẫn miệt mài đèn sách. Tối mùa hè oi bức mà xóm trọ lại mất điện, bạn bè cùng xóm trọ ra cổng ngồi hóng mát hết nhưng tớ đạp xe đi mua 2 cây nến loại to về cặm cụi ngồi học (chắc chắn lúc ấy mấy đứa bạn sẽ nói gì đó về tớ nhưng tớ không rảnh để quan tâm).

Mỗi tối tớ đạp xe xuống ĐH Sư Phạm học tiếng Anh mà không nghỉ buổi nào, có hôm học xong trời mưa lớn ngập cả trường, dắt xe mà chỉ hở mỗi yên với lay lái nhô lên khỏi mặt nước cô trò vừa dắt xe vừa cười tíu tít. Bài cũ các môn thì tớ làm 100% rồi học bài mới để hôm sau lên lớp sẽ hiểu bài hơn. Tớ học thuộc nguyên cả quyển Những Nguyên Lý Cơ Bản Của Chủ Nghĩa Mac - Lenin.

Nhiều lúc thấy hơi đuối sức tớ lại nghĩ tới hình ảnh bố mẹ tớ đang quần quật cày cấy ngoài đồng dưới cái nắng chát rát của mùa hè.

- Bố mẹ sẵn sàng thức khuya dậy sớm để nuôi tớ chẳng lẽ tớ không sẵn sàng hy sinh việc chơi game để đổi lấy việc học sao?

- Bố mẹ sẵn sàng dầm mưa dãi nắng nuôi tớ ăn học chẳng lẽ tớ không sẵn sàng hy sinh việc ngủ nướng để đổi lấy việc cố gắng sao?

Thế là tớ lại có thêm động lực để cố gắng không mệt mỏi các bạn ạ. Và tớ sẽ không bao giờ quên cái cảm giác bài kiểm tra của mình được 10 trong khi đứa cao nhì lớp là được 4 điểm. Cảm giác ấy thật là phê.

Kỳ thi đến tớ ôn kỹ đề cương các môn, môn nào thi vấn đáp, thuyết trình, hùng biện là tớ cứ đứng trước gương cả buổi ở phòng trọ để luyện những câu hỏi có thể gặp. (Về sau tớ nhận ra rằng đam mê của cuộc đời mình chính là được đứng trên sân khấu để hùng biện và chia sẻ kiến thức).

Kết thúc kỳ thi tớ thấy không hề ngạc nhiên khi không môn nào dưới 9 điểm. Tiếp theo là kỳ thi tiếng Anh tớ vượt qua nốt và chính thức được vào học lớp chọn với sĩ số lớp là 36 sinh viên, trong khi lớp khác khoảng 120 sinh viên.

Về sau đọc nhiều sách tớ mới biết là ngày ấy tớ vô tình làm đúng 4 bước để chinh phục bất cứ mục tiêu nào.

Đương nhiên những mục tiêu lớn thì sẽ khó khăn hơn, nhưng bạn ơi đừng ngại khó ngại khổ, hãy nhớ: Việc dễ dàng thì ai chẳng làm được, chỉ khó khăn và thử thách mới là cơ hội để bạn tạo ra sự khác biệt, giúp bạn vượt xa những con người bình thường.

Thiên đường chỉ tạo ra thỏ và nai, còn địa ngục và chiến tranh tạo ra mãnh thú và anh hùng. Bạn hãy rèn luyện trong bóng tối với tất cả những gì mình có cho đến khi bạn đứng được trong ánh hào quang.

Cho dù bạn có thừa nhận hay không thì con người trong xã hội nói chung và sinh viên nói riêng đều được chia ra làm 2 nhóm, một số ít những sinh viên có chí tiến thủ chiếm tỉ lệ không nhiều. Còn lại hầu hết là những sinh viên đang hời hợt với tương lai của chính mình, ung dung trên những giọt mồ hôi, nước mắt, xương máu của cha mẹ mình.

Dù bạn là ai trong 2 nhóm trên thì sau khi đọc bài viết này hy vọng bạn cũng sẽ tìm thấy con đường cho chính mình.

MỌI CHUYỆN ĐẾN ĐÓ VẪN CHƯA YÊN

PHẦN 2: TĂNG TỐC - NÂNG TẦM BẢN THÂN

Sau khi cố gắng và đạt được mục tiêu ấy, lúc đầu thấy khá mãn nguyện nhưng tớ nhận ra một điều, giá trị thực tớ nhận được lại không hề lớn như mình mong muốn, tớ sẽ ra trường và được mời vào làm thật đấy nhưng thu nhập chỉ nhỉnh hơn những sinh viên khác một chút thôi. Họ được trả 4 triệu thì tớ được 5 triệu. Tớ thấy chùn bước.

Lúc ấy tớ lại đọc được một câu "Nếu muốn làm chủ thu nhập bạn bắt buộc phải nâng tầm giá trị bản thân và đóng góp giá trị đó cho thật nhiều người, bạn phải là người bán hàng giỏi". Vậy là tớ bắt đầu lao vào đọc sách từ giữa năm thứ 2 ĐH, mẹ gửi tiền ăn lên tớ trích ra mua mỗi tháng 3 quyển, quyển đầu tiên tớ đọc là quyển "Think And Grow Rich" - 13 Nguyên tắc nghĩ giàu làm giàu, của Nopoleon Hill; quyển thứ 2 là quyển Bí Mật Tư Duy Triệu Phú của T.Harv Eker, quyển thứ 3... 4...10..20.. cứ thế làm não tớ như được thay mới hoàn toàn vậy.

Tớ quyết định sẽ dấn thân vào kinh doanh. Ban đầu để trải nghiệm chưa hiểu rõ nên tớ cứ nghĩ đi kiếm được tiền mà không phải làm thuê là kinh doanh. Tớ đi làm xe ôm ở đầu xóm trọ, tiếp theo nhờ được giới thiệu tớ được vào làm xe ôm ở bến xe Mỹ Đình, và các bạn có biết ngày ấy tớ đã kiếm 1,5tr/ngày bằng việc chạy xe ôm, do đọc sách có chút kiến thức nên tớ cũng tương tác và giao tiếp khá hoàn hảo nên ae trong ngành xe ôm rất quý... hehe

Một thời gian sau khi có chút vốn tớ quyết định chuyển sang buôn bán linh kiện điện thoại, đang kiếm tiền bằng việc chạy xe ôm mà để chuyển sang đi bán một măt hàng tớ gặp vô vàn khó khăn, quen biết mối láy lấy được 5 triệu tiền hàng nhưng cả tuần đầu tiên tớ chỉ bán được mỗi 2 cái tai nghe samsung fake, lúc này tớ lại tiếp tục tìm kiếm và đọc được quyển " Nghệ Thuật Bán Hàng Bậc Cao" và tớ đã áp dụng để kiếm rất nhiều tiền từ công việc này, có những ngày lợi nhuận lên tới 5 triệu.

Thừa thắng xông lên, tớ hợp tác cùng một ông anh để cùng sửa chữa và buôn bán điện thoại tại của hàng ngã tư Nhổn gần ĐH Công Nghiệp. Đây chính là thời điểm mà kỹ năng kinh doanh của tớ hoàn thiện nhanh một cách chóng mặt. Tớ bắt đầu đúc kết và hiệu chỉnh những hạn chế từ sách vở để đưa ra những bí quyết kinh doanh:
- Hãy bán những thứ mà khách hàng cần chứ không phải thứ mà bạn có.
- Hãy để khách hàng cảm nhận thấy giá trị họ nhận được lớn hơn số tiền họ bỏ ra.
- Hãy bán hàng bằng cái tâm, chính bạn phải thích sản phẩm của mình thì bạn mới tự tin trao đổi với khách hàng.
- Không tranh cãi với khách hàng.
- vv.......

Sau hơn 1 năm hợp tác ae làm ăn rất tốt và rất hợp nhau (tớ áp dụng cả một kho bí quyết về quản trị đội nhóm nên được như vậy cũng dễ hiểu).

Dù sao anh em vẫn rất thân thiết nhưng đặc thù bối cảnh cạnh tranh lúc đó của cửa hàng là hơi khắc nghiệt (xã hội). Tớ thấy mình không hợp với hình thức này nên quyết định tách ra làm thứ khác.

Tớ trở về và tạm đi làm cho một tập đoàn đa quốc gia về sản xuất điện thoại di động. Với những trải nghiệm từ thực tế và những kiến thức giá trị từ hàng trăm cuốn sách về kinh doanh, quản trị và lãnh đạo nên tớ nhanh chóng giữ chức vụ quản lý và lên cấp liên tục, quản trị hàng trăm người. Đây cũng là thời gian để tớ hoàn thiện kỹ năng lãnh đạo và quản trị của mình. Tớ nhìn ra những kiến thức này các bạn trẻ đang rất thiếu. Quản trị từ gia đình nhỏ của mình các bạn đã yếu kém rồi, những bí quyết nhỏ như:
- Trước khi phê bình hãy khen ngợi chân thành.
- Phê bình một cách gián tiếp.
- Nhìn nhận sai lầm của bản thân trước khi phê bình người khác.
- Gợi ý thay vì ra lệnh.
- Giữ thể diện cho người khác.
- Khuyến khích người khác.
- Không tranh cãi.
- vv...
Nghe thì đơn giản nhưng thử hỏi mấy người làm được, nếu bạn làm được thì bạn mới xứng đang làm lãnh đạo.

Thời gian ấy tớ quản lý hàng trăm nhân viên nhưng nhớ có một trường hợp này của 2 cậu nhân viên làm cùng một công việc, một cậu chăm chỉ cậu kia thì biếng nhác, nên tớ giao toàn bộ việc cần làm cho cậu chăm chỉ kia, chắc hẳn cậu nhân viên biếng nhác kia sẽ nghĩ "haha... tại sao phải cố chăm chỉ làm chi để phải nhận thêm việc, tôi cứ thế này sẽ chẳng phải làm việc gì nặng". Nhưng cậu ta không biết là khi cậu ta không làm mà việc chung vẫn xong thì cậu ta đang dư thừa, 1 tháng sau tớ loại cậu ta khỏi đội ngũ của mình.

Đó là bài học cho tất cả nhân viên nếu vẫn cứ ỉ lại, và cũng là bí quyết dành cho những nhà lãnh đạo để tiết kiệm nhân lực và khai tử lãng phí.

PHẦN 3: VỀ ĐÍCH - NGỘ RA CHÂN LÝ

Tớ làm quản lý trong vòng hai năm với công việc không quá vất vả và thu nhập đáng để khoe nhưng lại không có thời gian dành cho mình, không có thời gian dành cho gia đình. Cái cảnh vợ chồng cả tuần mới gặp nhau một lần của mấy đứa bạn làm tớ rùng mình. Nhờ đọc sách nhiều nên tớ cũng hiểu rõ điều này và quyết định sẽ làm chủ sự nghiệp của mình để thực sự thành công và hạnh phúc.

Tớ đúc kết quá nhiều và trải nghiệm cũng quá nhiều rồi, tớ nhận ra rằng đời người ai cũng đều hướng tới 3 đích đến về sự nghiệp:

1. Tự do về thời gian.
2. Tự do về không gian.
3. Tự do về tài chính.

Để làm chủ thời gian thì bạn phải làm chủ sự nghiệp của mình, làm thuê bạn sẽ chẳng thể tự do về thời gian đâu, dù mệt mỏi bạn vẫn phải đếncông ty. Khi bạn làm chủ sự nghiệp kinh doanh bạn sẽ tự động hóa nó để khi không có bạn ở đó hệ thống vẫn mang lại lợi nhuận cho bạn.

Để tự do về không gian (nghĩa là bạn có thể làm việc ở bất cứ đâu mình muốn). Thì bạn cần giỏi áp dụng công nghệ, phần mềm vào việc quản trị của mình.

Để tự do về tài chính bạn chỉ có cách nâng cao giá trị bản thân mình và mở rộng quy mô trao giá trị cho người khác. Khi bạn đóng góp giá trị cho nhiều người thì tiền chỉ là hệ quả mà thôi. Bạn trao đi nhiều thì bạn nhận lại nhiều.

Và lời khuyên chân thàn nhất tớ dành cho bạn là nếu công việc của bạn tương lai không mang cho bạn 3 sự tự do trên thi bạn nên xem xét lại, tớ đã lãng phí thời gian nên mong bạn sẽ rút ngắn được thời gian quý báu của mình, chúng ta không đủ thời gian để tự trải nghiệm tất cả nên hãy biết lấy trải nghiệm của người khác về cho mình.

Những kiến thức và trải nghiệm tớ có được từ mồ hôi của chính mình sẽ không phong phú nếu tớ không đọc hàng trăm cuốn sách. Mỗi người sống 70 80 năm khi sắp xa lìa cuộc sống muốn để lại cho đời những di sản thì sách luôn đựic chọn để họ chứa đựng những điều mà họ tâm đắc nhất lưu truyền cho đời sau. Tớ đọc hàng trăm cuốn sách giống như có được trải nghiệm và tri thức của hàng trăm người vậy, tuổi tri thức của tớ là mấy nghìn tuổi mất rồi.

Tiếc thay cho mấy bạn lười đọc sách, cứ lao vào làm rồi đổ máu, thua lỗ sạt nghiệp sau đó đúc kết ra mấy điều kiểu "làm đội nhóm phải rõ ràng ngay từ đầu và phân công công việc theo thế mạnh của từng người" trong khi điều này sách nào cũng ghi rồi. Tớ trăn trở vì các bạn quá. Tớ xót xa khi thấy các bạn bê bết, quay cuồng và mất phương hướng với 2 từ "tương lai".

Đọc xong bài viết này bạn có thể quyết tâm đắp chăn ngủ nướng tiếp hoặc bạn áp dụng những trải nghiệm tớ vừa chia sẻ
và bắt đầu đọc sách để nâng tầm tri thức của mình lên và hướng tới đích đến tự do về sự nghiệp [​IMG]

Tớ vẫn trăn trở quá! Liệu tớ có nên ngồi đây chứng kiến các bạn đang lãng phí đi tuổi trẻ và nhiều bạn muốn thành công nhưng lại làm liều, tự đổ máu cho những thứ mà đáng lẽ ra không cần đổ máu?

Hay tớ nên mở một lớp để chia sẻ những kiến thức tớ đúc kết từ hàng trăm cuốn sách và từ trải nghiệm của riêng tớ để các bạn ấy rút ngắn được thời gian thành công, không đổ máu cho những điều không đáng? Liệu có bao nhiêu người thực sự cần nó?

Thực sự tớ quá trăn trở!

Việt Nam nói là làm, hôm nay anh sẽ nói về cái trên cả Đắc Nhân Tâm cho các chú choáng cmn ngợp luôn.

FB của tôi có nhiều bạn bè mới Và tôi chẳng ngại thoải mái xưng hô, có thể bạn thấy hơi ngông cuồng.. nhưng không phải.. chỉ là nói hơi bậy tí thôi [​IMG]=))

Từ cái ngày nổi tiếng hơn, mọi người xung quanh có vẻ nể phục và tôn trọng tôi.. Nhưng éo le ở chỗ sau khi tiếp xúc họ lại càng Khoái tôi voãi đoái luôn. Vì sao vậy?

Hầu hết mấy thánh nổ khi gặp bạn bè ngoài đời thực đều tỏ ra mình lịch sự và chỉn chu chả khác mẹ gì một thầy tu.. cái ngu của nó chính ở chỗ ấy.

Hẳn có vài đứa bạn nói chuyện rất bựa nhưng bạn vẫn rất Khoái nó, đặc biệt là những đứa bạn thân.. gặp nhau là chào nhau kiểu "đmm khỏe không con c.hó".. và đáp lại "bố khỏe con ạ".. rồi 2 thằng cười phớ lớ với nhau.. chính lúc ấy trái tim 2 thằng chạm nhau.. đương nhiên vẫn luôn phải tự ý thức tôn trọng lẫn nhau, thoải mái chứ không xuồng xã... hạ bệ nhau.

Nhiều thằng đi họp lớp gặp bạn cũ cố tỏ ra mình trưởng thành, nói thẳng ra là tỏ ra bố đời.. nhưng với cái đầu rỗng tuếch.. nó không hiểu rằng bạn bè cũ chỉ yêu thương khi bạn vẫn là bạn của họ.. quen thuộc và thoải mái.. đéo cần biết chú thành công đến mức nào Nhưng nếu bạn gặp bạn cũ của mình và để mọi ng cảm nhận chú như 1 người khác thì có lẽ chú không nên đi thì hơn.. Hãy cứ là một người bạn thật sự để mọi người cảm nhận bạn thực sự trưởng thành bằng trái tim của họ.. thay vì vỗ ngực nói "tao giờ khác lắm rồi".

Tôi quản lý 1 phân xưởng sản xuất và thường xuyên phải đi quan hệ để nhờ sự hỗ trợ về mọi mặt từ phân xưởng khác, nhiều người cũng đi nhờ vả như tôi nhưng chẳng ai giúp... họ gặp gỡ người quản lý khác và bắt đầu "anh ơi bên em đang cần sự hỗ trợ nên anh chuyển giúp em mượn 10 nhân viên được không ạ?" Nghe rất lịch sự thể hiện phong cách chuyên nghiệp vcl luôn... mỗi tội là đéo hiệu quả thôi.. Còn tôi thì hay cười 1 nụ cười tỏa nắng và chém "ây đại ca.. dạo này trông bác xuống mã voãi..bla.. nện nhiều chứ giề...bla.. bên bác nay nhân lực dư giả thì đẩy em mượn mấy chú phát.. tạo công ăn việc làm ổn định cho các em nó" .. và lần đéo nào cũng thành công luôn ae ạ.. thậm chí mượn 10 người nhưng đc tận 15 người..

Tóm lại "Không ai có nghĩa vụ với ai cả, bạn không thể trách người khác đã không làm gì đó cho mình vì bạn không đủ "hấp dẫn" để họ làm điều đó" - trích lời thầy Nguyễn Minh Ngọc.

Còn ở tầng kinh tế cao hơn như đi bán hàng, mời đầu tư, ngành ngân hàng... thì bạn phải có 1 phong thái của Chuyên Gia để tạo sự tin tưởng tuyệt đối cho khách hàng và đối tác, chuẩn từng câu từng chữ để đảm bảo quyền lợi.

Nếu từng đọc qua Đắc Nhân Tâm bạn sẽ thấy nội dung của nó rất hay, thấy rất đúng.. mấy ý kiểu như "nở 1 nụ cười thiện cảm.. bla.. bla.." Nhưng hãy nhớ những điều đó chỉ đúng với cá nhân thôi.. còn ở tầng doanh nghiệp cần hiệu chỉnh khá nhiều..

Gần 3 năm làm quản trị tôi đủ thẩm quyền để nói với bạn rằng.. khi bạn nhận quyền tiếp quản.. cái buổi lễ ra mắt nhân viên bạn phải cực kỳ lưu tâm "Không nở nụ cười ngay từ đầu". Vì nhân viên của bạn không phải là những người bạn tuyển vào, họ đều ngẫu nhiên đến với bạn nên nếu bạn tỏ ra mình thoải mái ngay từ đầu thì sẽ có 1 số cá nhân chày cối nghĩ bạn là thằng dễ bắt nạt.. sẽ không thuận lợi cho công việc về sau của bạn. Phải công nhận rằng sẽ có nhiều nhân viên nói nhẹ nhàng tình cảm sẽ hợp tác làm.. và cũng có nhưng ông tướng nói nhẹ đéo được. Là ngườilãnh đạo phải biết nhận diện để quản trị sao cho thật hiệu quả.

Tôi đã đọc 2 cuốn sách kinh điển về giao tiếp là Đắc Nhân Tâm và Tử Huyệt Cảm Xúc. Không phủ nhận nó rất hay nhưng nhiều thánh đọc xong áp dụng vào quản trị đếch nổi.. vì sách viết ở bối cảnh, văn hóa nước ngoài... nước mình nền văn hóa khác hẳn, bối cảnh kinh tế chủ yếu là sản xuất thô sơ.. nên để quản trị hiệu quả bạn không bao giờ được phép quên những cấp độ ra lệnh trong quản trị người Việt:

1. NÓI GÌ LÀM ĐẤY cấm cãi, cấm làm khác.. cấp này để quản trị những công việc thô sơ như lắp ráp, chế biến.. bạn đéo thể nào gặp 5 nghìn nhân viên để thuyết phục họ "hãy làm chân thành vì công ty của chúng ta". Để quản trị được số lượng nhân lực khổng lồ này bạn chỉ cần đưa ra bảng hướng dẫn công việc và yêu cầu làm y chang.. làm sai Phạt.

Mấy ông tướng đéo làm quản trị bao giờ nhưng cũng đi tư vấn doanh nghiệp thường nói giọng đầy đạo đức "là một người lãnh đạo bạn cần quan tâm thấu hiểu nhân viên của mình, đáp ứng tối đa nhu cầu nhân viên để họ gắn bó với công ty" mẹ...xin lỗi chứ 5000 nhân viên của ông luôn đéo thiếu những thành phần cá biệt làm uể oải như sợi bún rồi sẵn sàng chốn đi chơi, đi ngủ bất cứ lúc nào... đi mà thấu hiểu hộ tao cái. Nên làm ơn chỉ đi dạy và tư vấn kiếm tiền bằng những cái mình làm được thôi.. không làm được thì đừng có tự bốc đít mình lên rồi đi tư vấn.. như thế nhận đồng tiền đéo xứng đáng đâu.

2. HƯỚNG DẪN VÀ KIỂM TRA những việc sử dụng nhiều chất xám.. như dân văn phòng, sinh viên mới ra trường, lãnh đạo cấp dưới....

Cấm không được ép buộc như cách 1 với những công việc liên quan đến trí tuệ, sẽ làm thui chột và giới hạn sự bứt phá trong công việc...

3. THAM GIA VÀO QUÁ TRÌNH RA QUYẾT ĐỊNH

Khi ở tầng trí tuệ cai hơn hẳn, như các lãnh đạo cấp cao, trưởng phòng..vv.. thì nhiều khi bạn đưa ra quyết định sẽ dễ gây tranh cãi.. lãnh đạo cấp dưới sẽ không làm nhiệt tình khi họ thấy có gì đó khó khăn.. rồi khi hỏng việc họ sẽ đứng ra nói quyết định này là không khả thi, đặc thù đội ngũ này giỏi nhưng cái tôi cũng to đùng.. họ sẵn sàng nói với bạn "sếp giỏi sếp đi mà làm thử xem"

Nên tốt nhất khi nhen nhóm chuẩn bị đưa ra quyết định phải để lãnh đạo cấp dưới là người tự nói ra quyết định mình mong muốn. Khi họ tự nói ra tức họ thấy khả thi.. thậm chí phải cố 200% khả năng thì họ vẫn quyết thức khuya dậy sớm để hoàn thành.

Thằng lãnh đạo giỏi phải làm cho cấp dưới nói ra quyết định đúng với mong muốn của mình.

4. TRAO QUYỀN.

Khi sở hữu một thằng cấp dưới giỏi kiến thức chuyên môn hơn mình, kỹ năng chuyên môn cũng hơn.. thái độ làm việc khỏi chê.. thì khi bạn chỉ việc nói ra điều mình cần.. đừng có mà chen vào thể hiện mình kiểu "tao là chủ của mày". Người đó sẽ bỏ bạn không sớm thì muộn.

Không khó để làm được tất cả những điều trên. Còn để thành công vang dội, bạn phải có mục tiêu lớn, sau đó xin thề với bạn rằng đếch hề có sự lựa chọn nào khác ngoài việc lao ra ngoài đương đầu với vô vàn thử thách để tiến gần tới mục tiêu. Bạn bắt buộc phải khổ luyện, kẻ khác khổ luyện 1 thì mình khổ luyện 10.. để trong mỗi lần tranh đua sẽ khiến kẻ khác phải kinh sợ và choáng ngợp. . . Và thế là bạn thành công mất rồi.

Tôi không biết và không cần biết bạn đang làm công việc gì... lĩnh vực gì.. nhưng tôi biết nếu bạn "sống mà không có mục tiêu và lý tưởng thì còn tệ hơn là chết"

Nếu nhận đc giá trị từ bài viết của tôi thì hãy giúp tôi chia sẻ nó.. xin cảm ơn [​IMG]

Nguyễn Đình Trưởng

I’m tired of being what you want me to be
Felling so faithless lost under the surface
Don’t you know what you’re expecting of me
Put under the pressure of walking in your shoes….

20.07.2017, một phần tuổi trẻ của mình đã ra đi theo Chester Bennington.

Con người vẫn luôn được dạy cách vượt qua thất bại để đi đến thành công. Nhưng bạn thử google xem, chả có ai dạy bạn cách vượt qua thành công để sống tiếp cả.
Cậu chuyện người thành công tự tử chẳng phải hiếm, trước đây đã từng có Whitney Houston làm mình shock, giờ lại đến Chester Bennington, người ta ra đi khi đang đứng trên đỉnh cao của danh vọng. Mình vẫn tự hỏi, đời người ý nghĩa là có mục đích để đi đến, để cống hiến và để phấn đấu, tại sao khi tiến đến cái đích đó rồi, họ lại ra đi? Thành công đến là lúc con người đánh mất chính mình, cảm giác hụt hẫng và trống rỗng tràn đến, người ta lại phải tìm đến rượu & amp; thuốc phiện để khỏa lấp đi sự trống rỗng đó, thật very terrible.
Nhìn cuộc thi the voice kid, những em bé tài năng và thành công quá sớm, mình chợt lại nghĩ, không biết chúng nó có đủ bản lĩnh để đối mặt với thành công không, khi mà tâm hồn còn non nớt và thành công như một ánh đèn chói lòa trên sân khấu. Mặt trái của nó không ai nhìn thấy, vì vốn dĩ nó giống cái bóng sau lưng bạn đó vậy. Thành công càng vang dội, ánh đèn càng rực rỡ, và bóng thì đổ càng dài. 
Có những người vì sợ sự trống rỗng đó mà liên tục đặt ra mục đích sống cho mình, thành công này đạt được sẽ lại xuất hiện thêm mục đích mới.Vậy hóa ra đời người giống như một con chuột bạch, chạy trong một cái lồng quay, bạn cứ quay mãi quay mãi mà chẳng nhận ra giá trị thật của mình là gì. Nhìn lại toàn cảnh cuộc chơi của cuộc đời kiểu ấy, bạn có thấy mình trở thành trò chơi của thành công?
Khi một người không biết mình tồn tại trên thế gian này vì mục đích gì họ sẽ cảm thấy trống rỗng. Nhiều người sống như chỉ để cho bụng mình no nê, để cho thân mình có nơi để ở, thỏa mãn nhu cầu ăn mặc cho thế là đủ.Dường như cơm áo gạo tiền là toàn bộ cuộc sống của họ.

Tuy nhiên khi cơm ăn đã đủ no, quần áo luôn đủ mặc, có nhà để ở, có xe cộ để đi lại, đời sống vạt chất đã tạm đủ họ sẽ ý thức cuộc sống của họ là gì. Nếu không tìm ra phương hướng và mục tiêu, thì sự mù mờ, cảm giác trống rỗng sẽ chiếm lĩnh, ngự trị trong lòng.

Muốn tránh khỏi cảm giác đó, bạn hãy tìm cho mình một mục đích sống tối thượng,cái gì làm nên ý nghĩa của cuộc đời, hãy đem nó làm mục tiêu theo đuổi. không phải tiền, càng không phải địa vị. vì những thứ đó chỉ thỏa mãn bạn trong một giới hạn nào đó thôi (chắc chắn đấy).

↑このページのトップヘ